Tư vấn
(068) 3874403
Lượt truy cập
1998621
Chinh phục chúa tể của những đỉnh núi
CHINH PHỤC CHÚA TỂ CỦA NHỮNG ĐỈNH NÚI

Đi qua khu rừng  giữa “sa mạc”  nắng nung người, gặp một số loài động vật dễ thương, ăn tối dưới mưa phùn chốn rừng sâu và ngủ đêm giữa rừng già, chinh phục đỉnh núi cao chưa có  dấu chân lữ khách, mò mẫn từng bước chân trên đường rừng trong đêm tối.... Đó là những thử thách, trãi nghiệm  thú vị nhất  khi chúng tôi thực hiện chuyến thám hiểu sâu vào Vườn quốc gia Núi Chúa.

kpnc1.jpg
 
ĐI QUA KHU RỪNG GIỮA “SA MẠC”


Sau khi đăng ký tuor ở Phòng du lịch sinh thái và Giáo dục môi trường Vườn quốc gia Núi Chúa đặt tại  trung tâm thành phố Phan Rang- Tháp Chàm, chúng tôi lên chiếc xe 24 chỗ bon bon  theo tỉnh lộ 702 nằm ở phía Đông- Nam của khu rừng. Khoảng 17km, chúng tôi  dừng tại làng Hang Đá của người dân tộc Răgley có 64 hộ.

Anh Hùng nhân viên Vườn quốc gia Núi Chúa  thuê hai người đàn ông  cõng nhu yếu phẩm cho 19 người như xoong nồi, gạo, thịt heo ướp đá, chả giò, 4 chú gà thịt, mắm, muối, đường, cà phê và rượu ... 

Rời khỏi làng Hang Đá được 1km đường đất khá rộng, trước mặt đoàn người là đường mòn vừa bước chân. Mặc dù đi dưới bóng cây rừng râm mát, nhưng vào giữa cái nắng thiêu đốt của khu rừng nằm trong vùng  có lượng mưa thấp nhất Việt Nam, khiến người nào cũng đầm đìa mồ hôi thấm ướt nhẹp quần áo nên  liên tục ngửa cổ vốc nước vào miệng.
<-[endif- -->
<-[endif- --> <-[endif- -->

“Vườn quốc gia  Núi Chúa xứng đáng được xem như một di sản thiên nhiên đặc sắc, đây là một miền Nam Việt Nam thu nhỏ với sự có mặt của tất cả các khu hệ sinh vật đặc trưng cho các vùng địa lý, khí hậu, cảnh quan với nhiều kiểu phát sinh tiến hóa, có rừng, có biển, có ẩm có hạn, có nhiệt đới có ôn đới, và v.v…”

(theo Tiến sĩ Đoàn Cảnh) 

Mới đầu, những  người đến từ Sài Gòn  rất cẩn trọng trong thời kỳ dịch đại dịch cúm H1N1 nên chỉ uống nước mang theo. Nhưng đến khi vượt qua 5 quả đồi, nước dự trữ không còn, thì mỗi khi gặp dòng suối, người nào cũng vội “vục” chai vào dòng chảy lấy nước đưa vội lên miệng tu lấy tu để rồi dùng tay tát nước lên mặt để giải nhiệt cho gương mặt  bừng bừng đỏ. Thấy vậy, anh Hùng nói: “Sở sĩ các bạn uống nhiều nước vì chúng ta đang ở giữa một trong những khoảnh rừng khô hạn nhất lại nhằm vào thời điểm gần trưa”.
<-[endif- -->
Suốt cánh rừng khô hạn,  tuy không thấy loài thú lớn nào, nhưng trên đầu chúng tôi luôn có những chú chim chuyền cành vừa hót vang, thỉnh thoảng gặp tổ ong mật và những loài bò sát thật dễ thương.
<-[endif- -->
Khi đoàn người chinh phục được khoảng 5km, có lẽ  vì đi hết cánh rừng mà người dân thường lui tới, nên không có đường mòn nữa, người đi đầu phải vạch lối đi mới.
Đến khi ở độ cao hơn 700m, tôi cảm thấy mát mẻ và dễ chịu hơn. Thảm thực vật cũng khác biệt bởi đặc điểm chung là đồi núi phủ toàn cỏ tranh  xen với núi  đồi rậm rạp cây rừng có vóc dáng to cao và xanh tươi hơn nhiều. Đặc điểm rừng như vậy không chỉ ở xung quanh mà nhấp nhô nối tiếp nhau trãi dài đến ngút tầm mắt.

“BỮA ĂN NHỚ SUỐT ĐỜI”

16 giờ 20. Hàng chục đám mây đen thui từ đâu bay đến vần vũ trên những đỉnh núi cao rồi đổ mưa tầm tả. Rừng núi trùng điệp lờ mờ trong màn mưa, trông hùng vĩ và bí hiểm hơn. Đoàn người đi trong mưa như một đoàn lính biệt kích thiện chiến.

Trời mưa chốn núi rừng khiến màn đêm như buông xuống nhanh hơn, cũng là thời điểm rừng núi sống động nhất trong ngày bởi  tiếng của nhiều loài chim cùng lúc lảnh lót thành  bản “hòa tấu”. Có những con lẻ bầy hay bạn tình hay sao mà  kêu to với giọng điệu nghe thảm thiết.

<-[endif- -->Không phải muốn đi trong mưa để tìm chút thi vị. Sở dĩ đoàn người chịu khổ nhọc  chỉ vì đất đai bao la nhưng tìm chỗ  hội đủ “tiêu chuẩn” nghỉ đêm thật gay go.

Đến 17 giờ 15. Hơn một giờ đi trong mưa và gió vù vù,  hai người dẫn đường mới tìm được chỗ trú đêm lý tưởng bởi có những  tảng đá tương đối bằng phẳng, xung quanh có nhiều “thế” mắc võng và dòng suối bên cạnh có nước trong vắt rất tiện cho việc nấu ăn. Có lẽ nhận thấy người nào cũng ưng ý, anh Phương trưởng đoàn nói lớn: “Tọa độ chỗ này là  0297284 – 1297750, độ cao 785m, cách điểm xuất phát 8,79km.  Mọi người ghi nhớ, nếu đi lần nữa thì không phải vất vả tìm chỗ trú”.
<-[endif- -->
<-[endif- -->

Vườn Quốc gia Núi Chúa  được các nhà khoa học cho là  một  trong  những khu rừng  “độc đáo”   bởi tiêu biểu cho kiểu rừng bán khô hạn của Việt Nam và Đông Nam Á.

Núi Chúa có diện tích 29.865ha nằm ở toạ độ từ 11035’25” đến 11048’38” vĩ độ Bắc và 10904’5” đến 109014’15” kinh độ Đông, thuộc huyện Ninh Hải Tỉnh Ninh Thuận, có  ba mặt giáp biển;  độ cao tăng dần từ Đông sang Tây đã hình thành 3 kiểu rừng: rừng khô hạn từ ven biển đến độ cao 300m, rừng á nhiệt đới có đặc trưng bán khô hạn ở độ cao từ 300 đến 700m và rừng ôn đới với đặc điểm rừng thường xanh nằm trên độ cao hơn700m. 3 kiểu rừng này đã tạo nên Vườn quốc gia không chỉ phong phú và đa dạng về sinh cảnh,  thành phần sinh học  mà còn mang nhiều yếu tố đặc hữu, quí hiếm...

Hệ động vật có  68 loài thú,  155 loài chim, 86 loài bò sát- lưỡng cư, và nhiều loài cá  nước mặn, nước lợ và nước ngọt... Đặc biệt, hệ động vật có đến 50 loài loài quí hiếm ghi trong Sách Đỏ Việt Nam và Sách Đỏ Thế giới, trong số đó có hàng chục loài trong tình trạng cực kỳ nguy cấp.

Cơn mưa lớn lúc ấy chuyển thành mưa phùn, cứ rả rích. Anh Phương phân công 5 người mắc võng cho cả đoàn. Những người còn lại nấu cơm, kho thịt heo với chả giò, làm thịt gà nấu canh lá giang rồi dọn lên phiến đá. “Bàn ăn” hơi gồ ghề và quá chật chội cho 19 người nên bữa ăn trông “hổn độn” bởi kẻ đứng, người ngồi. Một cô gái lần đầu tiên đi rừng xúc động nói: “Chắc em nhớ suốt đời bữa ăn này”.
Ăn xong, cả đoàn ngồi quanh đống lửa nhắm rượu vừa  hong quần áo rồi  lần lượt leo lên võng...

NGHỊCH TRÊN ĐẦU CHÚA TỂ

Buổi sáng chúng tôi thức dậy lúc 5 giờ 30. Hầu hết mọi người than mệt bởi khó  ngủ vì suốt đêm mưa cứ lộp độp trên tấm ni-long che phía trên võng. Nhưng  tất cả đều lao vào “bếp” cùng nhau nấu cơm, nấu cháo gà và nấu nước sôi pha trà và cà phê. 

 Vừa nhấm cà phê, anh Hùng nửa giỡn nửa thật: “Đoạn đường từ đây lên đỉnh Cô Tuy có nhiều vắt lắm đó. Mọi người phải thoa thuốc khắp người, chứ không thì nó hút khô máu đó”. Ai nấy vội  thoa thuốc chống côn trùng vào những chỗ da lộ ra ngoài như  tay, tai, cổ... 

Tuy mưa suốt đêm, nhưng đến sáng trời trong xanh đến khi nắng mai vàng óng xuyên qua tán cây, chúng tôi lên đường. Đi hết khoảnh rừng, vượt lên hai đồi khá cao dày đặc cỏ tranh có rải rác bãi phân thú khiến một người tỏ vẻ am hiểu, nói: “Trông phân còn rất tươi, tôi nghĩ hồi đêm có một bầy nai đã  ở đây”. Chợt  cả đoàn như đồng loạt  ngoảnh mặt  về phía Đông- Bắc, bởi hướng ấy có rừng bên biển trông thật bao la lồng lộng và thơ mộng...
<-[endif- -->
Tiếp tục “chui” vào một vạt rừng nữa, bỗng một tiếng thét ré vang. Thì ra vắt đã  bâu vào quần của một phóng viên nữ. Tiếp theo 3 thành viên khác bị tấn công.
 10h05, sau 2h  rời khỏi chỗ ngủ được 1,3km, mọi người gần như  đồng loạt reo lên sung sướng khi phát hiện một trụ cột bê tông cao chừng 1m phủ đầy rêu nằm giữa cây rừng. Hai máy định vị hiện thông số tọa độ N1143,979 – E 10907713 và  cao 1039m.

“Không kể những nhà khoa học, các bạn là những người đầu tiên đặt chân lên đỉnh núi này. Các nhà khoa học gọi đỉnh núi này là núi Cô Tuy. Người dân tộc quanh vùng thì gọi đỉnh Núi Chúa. Theo tôi, họ gọi như vậy vì cho rằng đỉnh núi này là  chúa tể của nhiều đỉnh núi. Có lẽ tên gọi này đã có từ lâu nên người ta  dùng tên đỉnh núi cao nhất đặt tên cho Vườn quốc gia”.
 Khi nghe anh Hùng nói vậy, một số thành viên nhảy cẩng lên la hét rồi nói lớn: “Như vậy chúng ta đang ở trên đầu chúa tể!”

NIỀM VUI TRONG MỆT NHOÀI

10 giờ 40. Chúng tôi nhắm hướng vịnh Vĩnh Hy nằm ở phía  Đông-Bắc. Mới đầu cứ tưởng quãng đường về tuy tương đương với quãng đường đi nhưng phần lớn xuống dốc nên sẽ  đi nhanh hơn. Nhưng thực tế chúng tôi gặp khó khăn không kém lúc đi.

Trên suốt đường về, địa hình  và thảm thực khá  tương đồng với lúc đi, chỉ  có cảnh quan hơi khác bởi lúc đi chỉ thấy toàn rừng và núi  trùng điệp, trong khi lúc về ngoài núi rừng điệp trùng, còn có biển trước mặt. Nhưng đi mãi, đi mãi, hết lên đỉnh lại xuống dốc cho đến 17 giờ 30 trời gần tối hẳn nhưng cảm thấy quảng đường không thu lại bao nhiêu.

Khi màn đêm buông xuống là lúc đoàn phát hiện ra đường mòn. Mỗi người phải dùng đèn pin để đi trên con đường nằm giữa rừng tối om. Việc đi rừng ban đêm cộng thêm với sức lực đã tiêu tốn trong hai ngày nên mỗi khi gặp đoạn đường dốc cao  có người phải “bò”.

Khi về đến đích, hầu hết mọi người đều mệt lừ khiến nhà thiết kế tuor Trương Hoàng Phương cho rằng nếu những người đã từng  trải qua một vài chuyến băng rừng leo núi thì đi 2 ngày một đêm là vừa, còn đối với những người chưa từng đi rừng thì phải  đi 3 ngày 2 đêm để bảo đảm sức khỏe.
                                        ĐĂNG KHOA

Các tin khác
Sản phẩm của cộng đồng Raglai Vườn quốc gia Núi Chúa
Sản phẩm do chính cộng đồng người dân Raglai sinh sống tại Vườn quốc gia Núi Chúa tìm kiếm và tạo ra các sản phẩm nhằm góp phần tạo sinh kế cho người dân tộc Raglai và giảm tác động vào tài nguyên môi trường
Tour du lịch sinh thái đi xem rùa đẻ tại Trạm bảo tồn rùa biển Bãi Thịt
Chương trình Tour không vì mục đích lợi nhuận mà nhằm góp phần tích cực trong việc giáo dục bảo tồn loài rùa biển, nâng cao thu nhập cho cộng đồng địa phương tham gia cứu hộ, bảo vệ rùa biển tại Vườn quốc gia Núi Chúa
Phát triển du lịch sinh thái vườn quốc gia Núi Chúa tỉnh Ninh Thuận
Phối hợp với Hợp phần sinh kế bền vững bên trong và xung quanh các Khu bảo tồn biển Việt Nam( LMPA), Quỹ bảo tồn động vật hoang dã WWF Việt Nam xây dựng Định hướng phát triển du lịch bền vững VQGNC, có sự tham gia đóng góp của các ban ngành và các bên liên quan trong tỉnh